Chuyện về chiến dịch Điện Biên Phủ
Cuối năm 1953, vùng núi Tây Bắc lạnh giá. Những con đường quanh co giữa núi rừng trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Hàng vạn bộ đội Việt Nam đang âm thầm hành quân về hướng Điện Biên Phủ.
Khi ấy, quân Pháp đã xây dựng ở Điện Biên Phủ một tập đoàn cứ điểm rất mạnh. Họ đặt nhiều đồn binh trên các quả đồi, có pháo binh, xe tăng, máy bay và hàng vạn binh lính. Người Pháp tin rằng nơi đây rất khó bị đánh chiếm.
Ở phía bên kia, Bộ Chỉ huy Quân đội Nhân dân Việt Nam quyết định mở một chiến dịch lớn. Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp được giao chỉ huy chiến dịch.
Ban đầu, kế hoạch là “đánh nhanh, giải quyết nhanh”. Nhưng khi đến gần Điện Biên Phủ, ông Võ Nguyên Giáp nhận thấy quân Pháp phòng thủ quá mạnh, trong khi quân ta chưa có đủ điều kiện để chắc chắn giành thắng lợi nhanh chóng.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, ông đưa ra một quyết định rất khó khăn: thay đổi phương châm sang “đánh chắc, tiến chắc”.
Điều đó có nghĩa là quân ta phải chuẩn bị kỹ hơn, kéo pháo ra khỏi trận địa cũ, đưa pháo vào những vị trí an toàn và từng bước tiêu diệt từng cứ điểm của quân Pháp.
Nhưng đưa pháo qua núi không hề dễ dàng.
Những khẩu pháo nặng được bộ đội và dân công kéo bằng tay trên những con đường dốc, lầy lội. Có những đoạn đường gần như dựng đứng. Người kéo phía trước, người đẩy phía sau. Khi trời mưa, đường trơn trượt, pháo có thể lao xuống vực bất cứ lúc nào.
Hàng vạn dân công cũng ngày đêm vận chuyển gạo, đạn dược và thuốc men vào chiến trường. Những chiếc xe đạp thồ được chất đầy hàng hóa rồi đẩy qua những con đường rừng.
Ngày 13/3/1954, trận đánh bắt đầu.
Pháo binh Việt Nam bất ngờ nổ súng vào cứ điểm Him Lam. Những tiếng pháo vang lên giữa thung lũng Điện Biên. Quân Pháp chống trả dữ dội, nhưng sau nhiều giờ chiến đấu, Him Lam bị quân ta đánh chiếm.
Tiếp đó là Độc Lập, rồi Bản Kéo. Những cứ điểm vòng ngoài lần lượt bị tiêu diệt.
Quân Pháp bắt đầu nhận ra rằng họ đang bị bao vây.
Những ngày sau đó, trận chiến ngày càng khốc liệt. Quân Việt Nam đào những đường hào tiến dần về phía các cứ điểm của Pháp. Ban ngày, máy bay Pháp ném bom xuống trận địa. Ban đêm, những người lính Việt Nam lại tiếp tục đào hào, vận chuyển đạn và tiến về phía trước.
Đến cuối tháng 3, quân ta mở đợt tấn công lớn thứ hai.
Các cứ điểm phía Đông như A1, C1, D1, E1 trở thành những nơi giao tranh cực kỳ ác liệt. Đặc biệt, đồi A1 trở thành một trong những trận đánh nổi tiếng nhất của chiến dịch.
Hai bên giành giật từng đoạn chiến hào, từng mét đất. Có những lúc quân ta chiếm được một phần cứ điểm nhưng quân Pháp lại phản kích. Trận chiến kéo dài nhiều ngày.
Trong khi đó, vòng vây quanh quân Pháp ngày càng khép chặt. Sân bay Mường Thanh bị khống chế khiến việc tiếp tế bằng máy bay của Pháp gặp rất nhiều khó khăn.
Bước sang tháng 4, Điện Biên Phủ trở thành một chiến trường đầy bùn đất, hố bom và chiến hào.
Những người lính hai bên đều phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.
Đến đầu tháng 5, Bộ Chỉ huy Việt Nam quyết định mở đợt tấn công cuối cùng.
Ngày 1/5, quân ta bắt đầu tổng công kích. Các vị trí của quân Pháp lần lượt bị đánh chiếm. Vòng vây ngày càng siết chặt.
Ngày 6/5, quân Việt Nam tiến công mạnh vào khu vực A1. Sau một trận chiến quyết liệt, quân ta phá được một phần tuyến phòng thủ quan trọng của Pháp.
Sang ngày 7/5, quân Việt Nam đồng loạt tiến vào khu trung tâm.
Buổi chiều, các đơn vị quân ta tiến gần sở chỉ huy của quân Pháp. Quân Pháp lúc này đã ở trong tình thế gần như không thể chống đỡ.
Khoảng 17 giờ 30 ngày 7/5/1954, quân Việt Nam chiếm được sở chỉ huy tập đoàn cứ điểm. Tướng Christian de Castries và bộ chỉ huy Pháp bị bắt.
Trên chiến trường Điện Biên Phủ, lá cờ của quân đội Việt Nam được kéo lên.
Sau 56 ngày đêm chiến đấu, chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc.
Nhưng câu chuyện không chỉ có những người lính cầm súng. Đằng sau chiến thắng ấy còn có hàng vạn dân công, thanh niên xung phong và người dân miền Bắc ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược, kéo pháo và chăm sóc thương binh. Có người đã hy sinh trên những con đường dẫn vào Điện Biên.
Chiến thắng Điện Biên Phủ đã gây tiếng vang rất lớn trên thế giới. Nó buộc thực dân Pháp phải ngồi vào bàn đàm phán và sau đó ký Hiệp định Genève năm 1954, chấm dứt chiến tranh ở Đông Dương.
Vì vậy, khi nhắc đến ngày 7/5/1954, người Việt Nam thường nhớ đến không chỉ một trận thắng, mà còn nhớ đến 56 ngày đêm của những người lính và người dân đã chiến đấu, chịu đựng và hy sinh giữa núi rừng Điện Biên.
hay? ^^
hay đó
cuốn cuốn
hay
hay quá